Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng

Hình ảnh
Mỗi con người đều mang trong mình một hạt giống – của hiểu biết, của yêu thương, và của tiềm năng vô tận.  Những hạt giống ấy, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn âm thầm chờ một mảnh đất lành để được nảy mầm, vươn mình và tỏa hương.    Hạt Giống Lành được sinh ra từ niềm tin rằng: chỉ khi ta dừng lại trong thinh lặng, ta mới thật sự bắt đầu hành trình trưởng thành của tâm hồn.    Giữa nhịp sống vội vã và những đợt sóng của cảm xúc, đôi khi ta quên mất rằng điều ta tìm kiếm bấy lâu không nằm ở phía ngoài, mà ở ngay bên trong – trong hơi thở, trong sự hiện diện, trong khoảnh khắc ta thật sự chạm vào chính mình.    Blog này là một khoảng lặng nhỏ giữa thế giới ồn ào, nơi bạn có thể quay về, lắng nghe tiếng nói bên trong, và nhận ra rằng bình an chưa từng rời xa ta. Nó chỉ đang đợi ta dừng lại – đủ lâu, đủ dịu dàng – để nhìn thấy.    Mỗi bài viết nơi đây là một hạt nhỏ được gieo bằng sự chân thành và tỉnh thức.    Có thể là một suy niệm về cuộc sốn...

🌿 Hạnh phúc = Thực tại – Kỳ vọng

 

Trong một buổi chia sẻ mà tôi từng nghe, có một vị khán giả đứng lên hỏi diễn giả:
Nếu phải chọn, ông sẽ nghe theo trái tim hay trí tuệ của mình?

Cả khán phòng bỗng im lặng.
Vị diễn giả mỉm cười, ông không trả lời ngay mà chỉ nhìn quanh, rồi nói chậm rãi:
“Cả hai đều quan trọng, nhưng nếu bạn chỉ nghe theo trái tim, bạn có thể đánh mất lý trí. Còn nếu bạn chỉ nghe theo lý trí, bạn có thể đánh mất chính mình.
Cân bằng giữa hai điều đó chính là nghệ thuật của hạnh phúc.”

Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp —
“Và hạnh phúc, thật ra, đơn giản hơn chúng ta nghĩ.
Hạnh phúc là tình trạng hiện tại trừ đi kỳ vọng.

Câu nói ấy khiến cả hội trường như lặng đi.
Còn tôi thì ngồi yên rất lâu sau đó.
Không phải vì tôi không hiểu, mà vì tôi nhận ra, có lẽ bấy lâu nay, tôi vẫn đang “trừ” hạnh phúc của mình mỗi ngày, bằng những kỳ vọng tưởng như rất hợp lý.

Chúng ta ai cũng mong cuộc sống tốt hơn —
muốn người khác hiểu mình hơn,
muốn công việc thuận lợi hơn,
muốn con cái nghe lời hơn,
muốn bản thân hoàn thiện hơn.

Nhưng càng muốn nhiều, ta càng dễ thất vọng.
Không phải vì cuộc đời quá khắc nghiệt, mà vì ta đã đặt kỳ vọng lên mọi thứ, kể cả những điều vốn dĩ đang rất bình thường mà đẹp đẽ.

Tôi nhớ có lần, buổi sáng trời mưa, kế hoạch của tôi bị hoãn, tâm trạng vì thế cũng nặng nề. Nhưng rồi nhìn ra ngoài, thấy một cụ già đang thong thả đi dưới mưa, tay cầm chiếc ô nhỏ, mặt vẫn bình yên lạ thường. Tôi tự hỏi, có lẽ với cụ, cơn mưa không phải là trở ngại, mà là một phần của ngày.
Và tôi chợt hiểu: không phải mưa khiến ta buồn, mà chính là vì ta mong trời phải nắng.

Thực tại vốn không có lỗi.
Chỉ là kỳ vọng trong ta đã trừ đi phần bình yên vốn có.

Từ đó, tôi học cách quan sát mình nhiều hơn.
Mỗi khi tâm xao động, tôi tự hỏi:
“Mình đang khổ vì điều gì? Vì thực tại, hay vì điều mình muốn thực tại phải khác đi?”
Phần lớn, câu trả lời luôn là điều thứ hai.

Hạnh phúc không nằm ở việc mọi thứ diễn ra đúng ý ta,
mà ở việc ta có thể bình an ngay cả khi mọi thứ chưa đúng ý ta.
Khi ta bớt kỳ vọng, thực tại bỗng trở nên dễ chịu hơn.
Khi ta thôi so sánh, lòng biết ơn bắt đầu nở ra.

Cơn mưa vẫn là cơn mưa,
ngày dài vẫn là ngày dài,
nhưng trong lòng, ta đã thấy khác.
Hạnh phúc, suy cho cùng,
không nằm ở việc ta có bao nhiêu điều như ý,
mà ở chỗ ta có thể bình yên đến đâu
trong những điều chưa như ý.

Và khi ta thật sự chạm được vào điều đó,
ta sẽ thấy, hạnh phúc chẳng phải là điều cần tìm kiếm.
Nó vẫn ở đây, ngay trong từng hơi thở,
trong nụ cười của người ta gặp,
trong buổi chiều yên, trong tách trà ấm,
trong sự đủ đầy rất đỗi giản đơn của khoảnh khắc này.

Và tôi hiểu, hạnh phúc chưa từng biến mất —
nó chỉ bị che khuất bởi những kỳ vọng mà ta vô thức đặt lên cuộc đời.

Vậy nên, nếu hôm nay bạn cảm thấy cuộc sống nặng nề,
hãy thử một lần, chỉ cần hít sâu, nhìn quanh và thì thầm:
“Thực tại này, dù chưa hoàn hảo, vẫn là món quà.”

Bởi chỉ cần ta ngừng trừ đi chính mình,
ta sẽ thấy — hạnh phúc thật ra vẫn còn nguyên. 🌷

 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng

Không có thành công nào bù đắp nổi khi ta quên mất cách yêu thương bản thân

🌈 Cùng là một bầu trời mà có đến hai góc nhìn