Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng

Hình ảnh
Mỗi con người đều mang trong mình một hạt giống – của hiểu biết, của yêu thương, và của tiềm năng vô tận.  Những hạt giống ấy, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn âm thầm chờ một mảnh đất lành để được nảy mầm, vươn mình và tỏa hương.    Hạt Giống Lành được sinh ra từ niềm tin rằng: chỉ khi ta dừng lại trong thinh lặng, ta mới thật sự bắt đầu hành trình trưởng thành của tâm hồn.    Giữa nhịp sống vội vã và những đợt sóng của cảm xúc, đôi khi ta quên mất rằng điều ta tìm kiếm bấy lâu không nằm ở phía ngoài, mà ở ngay bên trong – trong hơi thở, trong sự hiện diện, trong khoảnh khắc ta thật sự chạm vào chính mình.    Blog này là một khoảng lặng nhỏ giữa thế giới ồn ào, nơi bạn có thể quay về, lắng nghe tiếng nói bên trong, và nhận ra rằng bình an chưa từng rời xa ta. Nó chỉ đang đợi ta dừng lại – đủ lâu, đủ dịu dàng – để nhìn thấy.    Mỗi bài viết nơi đây là một hạt nhỏ được gieo bằng sự chân thành và tỉnh thức.    Có thể là một suy niệm về cuộc sốn...

Không phải sự cho đi nào cũng là yêu thương

Không phải sự cho đi nào cũng là yêu thương,

và không phải điều mình có lòng trao tặng
thì người khác cũng đang cần.

Có những lúc tôi cho đi vì thấy mình nên cho,
vì thương,
vì không nỡ quay đi,
vì nghĩ rằng nếu mình không làm thì sẽ thấy áy náy.

Nhưng rồi tôi thấy trong lòng mình bắt đầu cạn.
Không phải vì cho đi quá nhiều,
mà vì đã cho đi không đúng chỗ.



Cho đi điều người khác không cần
có thể vô tình trở thành một gánh nặng.
Với họ, đó là sự dư thừa.
Với mình, đó là sự hao mòn.

Tôi dần hiểu ra rằng:
yêu thương không đồng nghĩa với gánh thay,
và lòng tốt không cần phải chứng minh bằng hy sinh quá mức.

Có khi, điều tử tế nhất mình có thể làm
dừng lại đúng lúc,
để người khác tự bước tiếp phần con đường của họ,
và để chính mình được ở lại trong sự đủ đầy.

Cho đi, nếu không đi kèm sự tỉnh thức,
sẽ khiến cả hai cùng mệt.
Cho đi trong an yên
mới là sự trao tặng trọn vẹn.

Từ ngày học cách hỏi lại lòng mình:
“Điều này có thật sự cần không?”
tôi thấy sự cho đi trở nên nhẹ hơn,
và tình thương cũng trong trẻo hơn.

Không phải vì tôi thương ít đi,
mà vì tôi đã biết
thương mình
trước.

Và có lẽ,
bài học sâu sắc nhất tôi nhận được
không phải là cho đi bao nhiêu,
mà là học cách lắng nghe sự cần thiết thật sự
— của người khác
và của chính mình.

Khi sự cho đi xuất phát từ sự đủ đầy bên trong,
nó không làm ai nặng thêm,
cũng không làm lòng mình vơi đi.

Chỉ là một hạt giống lành
được đặt xuống đúng nơi cần nảy mầm,
nhẹ tênh,
và bình an.

Hạt Giống Lành 🌱

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng

Không có thành công nào bù đắp nổi khi ta quên mất cách yêu thương bản thân

NÓI “KHÔNG” NHẸ NHÀNG MÀ KHÔNG CẢM THẤY TỘI LỖI