Hạt Giống Lành - Trưởng thành trong thinh lặng
và không phải điều mình có lòng trao tặng
thì người khác cũng đang cần.
Có những lúc tôi cho đi vì thấy mình nên cho,
vì thương,
vì không nỡ quay đi,
vì nghĩ rằng nếu mình không làm thì sẽ thấy áy náy.
Nhưng rồi tôi thấy trong lòng mình bắt đầu cạn.
Không phải vì cho đi quá nhiều,
mà vì đã cho đi không đúng chỗ.
Cho đi điều người khác không cần
có thể vô tình trở thành một gánh nặng.
Với họ, đó là sự dư thừa.
Với mình, đó là sự hao mòn.
Tôi dần hiểu ra rằng:
yêu thương không đồng nghĩa với gánh thay,
và lòng tốt không cần phải chứng minh bằng hy sinh quá mức.
Có khi, điều tử tế nhất mình có thể làm
là dừng lại đúng lúc,
để người khác tự bước tiếp phần con đường của họ,
và để chính mình được ở lại trong sự đủ đầy.
Cho đi, nếu không đi kèm sự tỉnh thức,
sẽ khiến cả hai cùng mệt.
Cho đi trong an yên
mới là sự trao tặng trọn vẹn.
Từ ngày học cách hỏi lại lòng mình:
“Điều này có thật sự cần không?”
tôi thấy sự cho đi trở nên nhẹ hơn,
và tình thương cũng trong trẻo hơn.
Không phải vì tôi thương ít đi,
mà vì tôi đã biết
thương mình
trước.
Và có lẽ,
bài học sâu sắc nhất tôi nhận được
không phải là cho đi bao nhiêu,
mà là học cách lắng nghe sự cần thiết thật sự
— của người khác
và của chính mình.
Khi sự cho đi xuất phát từ sự đủ đầy bên trong,
nó không làm ai nặng thêm,
cũng không làm lòng mình vơi đi.
Chỉ là một hạt giống lành
được đặt xuống đúng nơi cần nảy mầm,
nhẹ tênh,
và bình an.
Hạt Giống Lành 🌱
Nhận xét
Đăng nhận xét